Đơn vị nhỏ nhất của lòng can đảm

Hồi còn nhỏ, mình rất ngưỡng mộ những vị anh hùng trong những trang lịch sử của đất nước hay trong các tác phẩm văn học. Bởi họ luôn được thế hệ cùng thời hay thế hệ sau ngợi khen can đảm. Họ can đảm bỏ lại mẹ già và con thơ ở nhà để ra trận bảo vệ tổ quốc. Họ không màng đến tính mạng và hạnh phúc riêng của bản thân để bảo vệ nền hòa bình dân tộc. Họ tình nguyện đổ máu trong những trận bom rơi, loạn lạc để giành độc lập, tự do cho xóm làng. Lúc đó, mình nghĩ sự can đảm chỉ dành cho những vị anh hùng có công cứu nước và giữ nước trong thời chiến.

Lòng can đảm xuất hiện nơi đâu

Nhưng trải qua 30 năm sinh tồn trên trái đất, đồng hành cùng coachee trên rất nhiều chặng đường, mình mới phát hiện ra rằng thực ra lòng can đảm vẫn còn hiển hiện quanh cuộc sống thời bình và ngay trong chính bản thân mình. Tuy mình nhỏ bé đúng bằng vị trí mình đứng trên trái đất nhưng mình cũng tự hào rằng mình đã từng rất can đảm.

Tất nhiên, bạn sẽ không tìm thấy tên mình trên bất kì bài báo, video nào với những mỹ từ như cô ấy thật can đảm khi bỏ cả kì thi đại học để cứu một bạn nhỏ đang bị đuối nước. Bạn sẽ không thấy bất kì một bài viết nào ngợi khen mình về lòng can đảm trên mạng xã hội.

Nhưng tự bản thân mình nhận thức có rất nhiều lần lòng can đảm của mình được trỗi dậy trong cuộc sống thường nhật. Vì sao Hường dùng từ trỗi dậy? Là vì lòng can đảm sẳn có bên trong chúng ta. Việc của ta là đánh thức lòng can đảm của bản thân mà thôi. Đọc đến đây chắc một số bạn sẽ cho mình là tự tin thái quá, tự cao, tự đại….Nhưng đó là kỹ năng tự nhận thức về bản thân. Đây là kỹ năng vô cùng quan trọng trong tâm lý. Nếu có dịp mình sẽ chia sẻ với bạn ở những bài viết lần sau.

Lòng can đảm được ẩn nấp ở đâu?

Mình thuộc tuyp người rất nhút nhát, rụt rè và sống nội tâm. Bao nhiêu đặc điểm của người nhút nhát, rụt rè, nội tâm mình đều có cả như thích ở một mình, ngại giao tiếp xã hội, run sợ khi đứng trước đám đông, hồi hộp, đánh trống ngực, toát mồ hôi, lo lắng thái quá trước mỗi sự kiện quan trọng.

Nhìn mình ở thời điểm hiện tại chắc chả ai nói mình là nhút nhát, rụt rè hay sống nội tâm. Thậm chí còn có người nói mình là người hướng ngoại. Vì ít ra mình đã từng là cô giáo dạy kỹ năng sống cho học sinh cấp 1, cấp 2 hồi mới ra trường.

Mình đang dạy yoga đứng trước 50 học viên một lớp học (mình dậy rất nhiều lớp khác nhau) ở tất cả các trình độ, tầng lớp khác nhau giám đốc có, phó giám đốc có, trưởng phòng có, phó trưởng phòng có, bác bán rau ngoài chợ có, bác lao công, bác bảo vệ….

Hiện tại, mình đang làm coaching dẫn dắt rất nhiều coachee trên những ngã rẽ, bước ngoặt và thậm chí là cuộc khủng hoảng trong cuộc đời. Dành cho bạn nào chưa biết về coaching. Coaching hay còn gọi là khai vấn. Khai tức là khai mở, khai phóng, khai thông, khai sáng. Vấn tức là vấn đáp, câu hỏi, tự vấn, vấn đề. Khai vấn tức là dùng những câu hỏi để khai mở, khai phóng, bản thân. Từ đó người được khai vấn được nâng tầm tư duy giải quyết được vấn đề của người được khai vấn. Nếu bạn đang gặp bất kì vấn đề gì trong cuộc sống có thể liên hệ với mình.

Lòng can đảm xuất hiện nơi đâu?

Lòng can đảm không phải tự nhiên mà có.

Quay trở lại câu chuyện khi thấy làm giáo viên dạy kỹ năng sống, huấn luyện viên yoga hay nhà giáo dục. Anh chị đồng nghiệp nói rằng à mình là con nhà nòi có mẹ làm giáo viên nên bây giờ nó theo nghề giáo cũng gọi là thừa hưởng gen của mẹ. Đây là câu nói kinh điển khi nhìn thấy thành quả, thành tựu của một ai đó.

Khi ta nhìn thấy ai đó giàu có hơn mình, giỏi giang hơn mình, thành đạt hơn mình hay có bất kì một khía cạnh nào đó hơn mình thì ta sẽ có hai suy nghĩ. Thứ nhất thành quả, thành tựu mà họ đạt được đều do may mắn. Thứ hai thành quả, thành tựu mà họ đạt được đều do nỗ lực.

Một cách rất tự nhiên và bản năng là con người luôn đi theo suy nghĩ thứ nhất rằng thành quả, thành tựu mà họ đạt được đều do may mắn để che lấp đi sự yếu kém và chưa nỗ lực của bản thân.  Những người đó thường nhìn vào kết quả hơn là hành trình.

Lòng can đảm không tự nhiên mà có

Lòng can đảm có được là do cố gắng, nỗ lực.

Mình đồng ý là môi trường và sự hậu thuẫn từ bên ngoài vô cùng quan trọng. Nhưng nếu bản thân họ không cố gắng phấn đấu, học hỏi, trau dồi kiến thức và tư duy thì cho dù họ là con nhà tài phiệt hay nhà nòi thì thành quả, thành tựu mà họ đạt được cũng sẽ không bền lâu.

Bởi suy cho cùng của cải, vật chất, tiền tài hay danh vọng, địa đều là một loại năng lượng. Nếu năng lượng mà họ đang có thấp hơn so với những gì đạt được thì nó cũng từ từ, dần dần bỏ họ mà ra đi. Bởi những gì có mức năng lượng giống nhau sẽ hút nhau, không giống nhau sẽ đẩy nhau.

Tương tự đối với trường hợp của mình. Đúng là mẹ mình là giáo viên và ít nhiều mình cũng có những đặc điểm, tính cách được trao truyền và tiếp nối từ mẹ mình. Nhưng điều đó không có nghĩa là mình sẽ thuận lợi hơn trên con đường trở thành một người làm giáo dục.

Lòng can đảm được thể hiện qua việc dám thử lĩnh vực mới.

 Để trở thành một người dạy kỹ năng sống, mình đã phải can đảm đi ngược với số đông bạn bè lúc bấy giờ. Khi ra trường, hầu hết bạn bè trong lớp xin vào bệnh viện hoặc cơ sở y tế để làm, trong khi mình lại đi dạy kỹ năng sống – một ngành không liên quan gì đến 4 năm học trên trường đại học.

Bước chân vào làm giáo dục mình gặp rất nhiều trở ngại và khó khăn. Mình đúng là một tấm chiếu mới bước vào nghề, bỡ ngỡ với tất cả các thuật ngữ trong môi trường sư phạm. Lần đầu tiên tiếp cận với tâm lý trẻ thơ, mình như lạc vào mê cung không lối thoát. Nhưng rồi với lòng kiên trì, bền bỉ cộng thêm sự quyết tâm cao cuối cùng mình cũng vượt qua.

Lòng can đảm được thể hiện qua việc dám thực hiện ước mơ.

Để trở thành một huấn luyện viên, một giáo viên yoga mình đã phải vượt qua rất nhiều khó khăn, thử thách, và đặc biệt mình phải rèn luyện cho mình lòng can đảm. Mình đã phải can đảm vượt qua rất nhiều lời dị nghị, thậm trí rè bỉu, chê bai, chế giễu, thậm chí khinh thường của những người xung quanh. Như:

“Mày thì dạy dỗ gì?” Vì nếu là bạn bè của mình năm học cấp 2, cấp 3 thì sẽ biết mình rất kém môn thể dục. Điểm môn thể dục lúc nào cũng xếp hạng chót của lớp. Thậm chí đó còn là điểm châm trước của thầy cô để mình lên lớp.

Một điều đặc biệt khi được gọi tên lên bảng kiểm tra bài cũ mặc dù rất thuộc bài nhưng vì run sợ khi đứng trước đám đông nên mình ấp úng, ngượng ngùng không thể hoàn thành bài kiểm tra với kết quả như kỳ vọng.

Rồi anh chị đồng nghiệp bảo “khó thế không dậy được đâu. Ngáo như mày dậy được cho ai?”. Mặc dù lúc đó mình không biết ý nghĩa của từ “ngáo” nhưng mình vẫn rất chạnh lòng, một chút e sợ, một chút nghi ngờ bản thân, và có cả phẫn nộ. Phẫn nộ là vì họ chưa hiểu hết về con người và cả sự cố gắng của mình đã vội ném lên mình những kết luận, những lời buộc tội, phán xét chẳng mấy hay ho.

Lòng can đảm được thể hiện qua việc dám thực hiện ước mơ

Lòng can đảm thể hiện qua việc bạn nỗ lực như thế nào để chạm tay vào ước mơ?

Với lòng kiên định mình đã xếp những lời nhận xét sang một bên và chỉ coi đó như lời tham khảo. Mình lao vào luyện tập nhiều hơn mặc dù trước đó mình cũng đã luyện tập yoga trong suốt hai năm rồi, để có trải nghiệm thực tế trên thân thể. Mình học tập nhiều hơn để có thể có kiến thức vững chắc là hành trang trong mỗi tiết dậy. Bởi theo mình sự giáo dục tốt nhất là thân giáo chứ không phải bằng lời nói.

Mình đã vượt qua rất nhiều sự cám dỗ để có thể dành thời gian học tập và luyện tập. Mình từ chối với những lời mời gọi của bạn bè, đồng nghiệp khi được rủ đi ăn, đi chơi hay đi du lịch. Mình nói không với mạng xã hội trong suốt một khoảng thời gian dài. Vượt qua sự hấp dẫn của chiếc chăn ấm mỗi mùa đông đến…

Mình đã mạnh dạn, đấu tranh nội tâm rất nhiều đi vay một khoản tiền lớn để có thể đi học lớp giáo viên yoga chuyên nghiệp với mục đích là học cho mình và lan tỏa yoga đến với nhiều người hơn.

Tại sao mình phải đấu tranh nội tâm? Vì thú thật thu nhập từ công việc chính của mình lúc đó  chỉ  vừa đủ mình chi trả sinh hoạt phí hằng ngày và gửi về nhà một con số rất nhỏ để bố mẹ yên tâm cho mình sống trên thành phố. Với thu nhập lúc đó thì mình ước tính phải mất 3 năm mới có thể trả hết nợ. Nhưng một lần nữa lòng can đảm vượt lên chính mình và hoàn cảnh lại trỗi dậy

Lòng can đảm hiển hiện mọi lúc mọi nơi

 

Trong lớp học mình phải rất nhiều lần can đảm vượt lên chính sự rụt rè, nhút nhát, nội tâm thích ở những nơi ít người của mình để có thể đứng trước lớp dậy thử, trao truyền thử.

Trong những lần như vậy, mặc dù đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng, tập rượt trước gương rất nhiều lần. Nhiều đến nỗi trong mơ mình cũng nhìn thấy hình ảnh của mình đang đứng trước mấy chục người dậy yoga. Nó ám ảnh mình đến nỗi lúc nào mình cũng cầm cuốn sách yoga.

Đi đâu, làm gì thậm chí đi du lịch hay đi nghỉ dưỡng cùng cơ quan mình cũng luyện tập và mang sách đi đọc.

Mặc dù nỗi sợ khi đứng trước đám đông, sợ bị phán xét, sợ bị chê cười vẫn còn đó nhưng mình luôn can đảm tận dụng mọi cơ hội trong lớp học để đứng trước đám đông. Vì mình nghĩ đó là cơ hội hiếm hoi mình có thể được rèn luyện và được góp ý được đúc rút kinh nghiệm.

Khó khăn nối tiếp khó khăn.

Hoàn thành khóa học mình rất vui mừng khi là người xuất sắc nhất trong lớp học. Nhưng điều đó không có nghĩa là mình đã đủ tự tin để đi dậy. Vì khi đi dậy thực tế rất khác so với trong lớp học. Bạn học hay thầy cô dẫn dắt có thể bỏ qua và chân thành góp ý cho mình trong những tiết dậy thử để mình trưởng thành hơn. Nhưng khi đi dậy thực tế chắc chắn học viên sẽ có sự so sánh mình với những thầy cô trước đó mà họ từng học.

Hơn thế nữa, trong khuôn khổ của lớp học, mình đã khá quen và thoải mái với bạn học, với thầy cô. Nhưng đi dậy thì mình dạy cho những đối tượng khác. Từ đó, sự nhút nhát, rụt rè lại trỗi dậy trong mình.

Rồi mình lại tự vấn mình mong muốn điều gì trong cuộc sống? Câu trả lời là mình muốn giúp đỡ cộng đồng mà mình thuộc về có sức khỏe tốt. Một câu hỏi nữa xuất hiện trong đầu mình để làm được điều này mình cần làm gì? Câu trả lời của mình là mình cần vượt qua sự sợ hãi, rụt rè, nhút nhát.

Để vượt qua sự rụt rè, nhút nhát, sợ hãi thì mình cần can đảm đối diện với nó. Và chỉ có cách làm thật nhiều, thật nhiều mình mới có thể xây dựng cho mình lòng can đảm vượt qua sự sợ hãi. Và đúng chỉ có hành động thật nhiều mình mới có thể đứng trước lớp dạy yoga như hơi thở. Có thể nói yoga là hành trình tuyệt vời giúp mình xây dựng lòng can đảm và mình luôn trân trọng hành trình đó.

Hành trình đến với khai vấn.

 

Nhưng rồi một nhân duyên khác lại đến với mình, đó là mình bén duyên với nghề coaching. Đến với lĩnh vực này thì mình đã có sẵn một khoản tiền tiết kiện vừa đủ để tham gia khóa học. Nhưng điều đó cũng không đồng nghĩa rằng mình thoải mái chi trả cho khóa học đó. Vì dù sao đó cũng là công sức đi làm suốt mấy năm trời của mình sao có thể tùy tiện sử dụng như vậy được. Với lại đó cũng là số tiền dự phòng khi có việc khẩn cấp của mình. Lại một lần nữa mình đấu tranh nội tâm.

Mình mất 1 tháng để suy nghĩ và rồi mình lại đặt câu hỏi điều mình thật sự mong muốn là gì? Câu trả lời của mình là mình muốn mang lại bình an, hạnh phúc cho chính mình và cho mọi người thông qua khai vấn. Và rồi mình đã can đảm lấy hết số tiền mình tích góp được đóng học phí.

Với lĩnh vực này, mình chưa biết đến bao giờ nên mình khá bỡ ngỡ. Để nâng cao kiến thức và kỹ năng chuyên môn, mình phải rất cần cù học đi, học lại các bài giảng online, nghe đi nghe lại các bài giảng trên trực tiếp trên nhóm. Mình tận dụng học mọi lúc mọi nơi, mọi cơ hội khai vấn cho chính mình và những người xung quanh.

Điều khủng khiếp mình vượt qua.

Một điều khủng khiếp nhất mình phải vượt qua đó là “úi dời lại mấy cái đứa dậy đời”. Khi nghe những lời rèm pha đó thật sự mình thấy tổn thương sâu sắc. Vì điều mình thật sự mong muốn là mang lại cho những người xung quanh cuộc sống bình an, hạnh phúc. Vậy mà tại sao mọi người lại có thể ném cho mình những câu từ gây sát thương như vậy? Câu nói đó khiến mình bị ám ảnh và chùn bước. Nó ám ảnh mình trong suốt một khoảng thời gian dài đến nỗi mình không dám giới thiệu dịch vụ, sản phẩm cũng như những giá trị mình có thể mang đến cho mọi người.

Nhưng rồi một hôm khi đang ngồi tự vấn cho chính mình, mình lại đặt câu hỏi những lời rèm pha kia liệu có phải sự thật? Câu trả lời là không. Vì ít nhất mình cũng đã được học, được thực hành, áp dụng, và có kết quả ngay trong chính cuộc sống của mình. Và dường như đó chỉ là một câu nói thoáng qua trong một khoảnh khắc nhất thời của một người chẳng liên quan đến cuộc đời của mình. Vậy mà mình cứ ôm giữ nó trong suốt khoảng thời gian dài. Như vậy quả là không đáng. Nếu mình không xuất hiện, không trao giá trị mình nhận được từ khóa học hay chính trải nghiệm của mình thì những người cần mình đang rất thiệt thòi.

Bước qua khỏi vùng an toàn.

Và rồi một lần nữa mình lại can đảm bước ra khỏi vùng an toàn, khỏi vỏ bọc mình đã trốn bao lâu nay để trao giá trị cho mọi người. Đúng như dự đoán những gì mình chia sẻ mang lại động lực, bình yên, vững chãi cho rất nhiều người và mình hạnh phúc vì điều đó. Những người thích mình rất nhiều. Nhhững người ghét mình cũng chẳng ít. Nhưng điều duy nhất mình làm là tập trung vào chính mình và những người cần giá trị của mình. 

Tổng kết.

Bạn thân mến lòng can đảm có thể đưa bạn đến những nơi bạn chưa từng đến. Nó mở ra một chân trời mới cho bạn và cả những người xung quanh. Lòng can dảm không chỉ thể hiện qua những việc to tát hiếm khi thấy mà có còn thể hiện qua những việc nhỏ nhặt nhất thường thấy hằng ngày như thoát khỏi vùng an toàn thoải mái….Chúc bạn tôi rèn cho mình nhiều lòng can đảm.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *