365 ngày bình yên

365 NGÀY BÌNH YÊN.

 

Thước đo đáng tin cậy nhất để đánh giá sự giàu có là bình an.

 

8 khia cạnh trong cuộc sống như tài chính, giải trí, tâm linh, sự nghiệp, cống hiến, trí tuệ, sức khỏe, mối quan hệ chỉ là phương tiện để dẫn đến sự bình an nội tại.

Bình yên là nền tảng vững chắc để dẫn đến sự thành công vững chãi.

 

Nuôi dưỡng bình an để nuôi dưỡng thành công.

Bình an không phải là quả ngọt đến sau cùng, sau khi đạt được thành tựu nào đó. Bình yên phải là nền tảng của thành tựu. Có bình yên mới có thành công và thành tựu vững vàng.

 

 

Để có bình yên nội tại bạn cần:

  1. Tập trung 100% vào giây phút hiện tại.
  2. Trân trọng biết ơn những gì đang có ngay giây phút hiện tại.
  3. Mở rộng trái tim để đón nhận.

 

BÌNH AN NỘI TẠI LÀ GÌ?

 

Bình yên nội tại là trang thái mà cơ thể, tâm hồn, tâm trí được nghỉ ngơi ngay cả khi thế giới bên ngoài kia hỗn loạn.

 

Bình yên nội tâm là một thứ nhu cầu cơ bản của con người, cũng giống như không khí để hít thở, nước để uống, thực phẩm để ăn, ánh sáng để sinh hoạt.

 

Bình yên có trong chúng ta, chúng ta không cần đi đâu để tìm kiếm, Không cần đạt được thành tựu này, thành quả kia, thành công nọ để bình yên.

 

Bình yên ở trong chính chúng ta nhưng tại sao chúng ta không cảm thấy nó? Vì ta tìm bình yên ở những thứ bên ngoài như tiền tài, danh vọng, chức vụ, người bạn đời.

K

Nó đơn giản như vậy tại sao chúng ta không biết đưỡng quay về?

 

Đúng là đơn giản nhưng không hề dễ dàng. Điều chúng ta cần làm là phá đi những rào cản bên trong để dòng suối của sự bình yên được chảy trôi.

 

Những rào cản ngăn bạn đến sự bình yên:

  1. Mơ hồ về bản thân.
  2. Ôm giữ những gánh nặng trong tâm trí.
  3. Tư duy thiếu thốn và tư duy nạn nhân.
  4. Không thấu hiểu để biết cách quân bình cảm xúc.
  5. Những mối quan hệ mệt mỏi.

 

  1. SỰ MƠ HỒ VỀ BẢN THÂN.

 

 

Không biết mình là ai, không biết mình thực sự muốn gì? Dẫn đến nghi ngờ về bản thân.

 

Hiểu mình là ai để thấu hiểu và kết nối chính mình.

 

Bức thư người mang tên tôi.

 

Bạn biết gì và hiểu gì về người ấy? Người ấy có những mong muốn gì?

 

……….

 

Tất cả những gì mình viết ra dù đẹp hay không đẹp, dù tốt hay không tốt, nó như tấm kính trong suốt bạn tự đóng khung mình vào trong đó.

 

Chiếc lồng thủy tinh này là thứ phân tách bạn với thế giới bên ngoài. Bạn sống trong khuôn khổ của chiếc lồng đó, chiếc khuôn đó và bạn đóng khung mình vào điều đó. Và vì nó trong suốt nên bạn không phát hiện ra sự hiện hữu của nó.

 

Hằng ngày bạn đưa mắt nhìn thế giới bên ngào thông qua những vách ngăn đó, bạn khao khát là tia nắng, bạn khao khát là cồng vồng, bạn thấy thế giới bên ngoài thật hào nhoáng và thật đẹp.

 

Một ngày bạn đập vỡ chiếc lồng kính đó bạn sẽ thấy thế giới vô cùng rộng lớn và bạn thấy bạn rộng lớn hơn bạn rất nhiều.

 

Bạn chọn điều gì? Bạn chọn phân tách mình với thế giới hay chọn hòa mình với thế giới.

 

Bạn chịn đóng khung mình trong chiếc lồn kính hay chọn hòa mình cùng vũ trụ?

 

Nếu đồng ý đập tan chiêc lồng kính thì bây giờ bạn thấy mình là người như thế nào? Hãy ghi nó ra giấy.

 

Là một phiên bản không giới hạn, tôi cùng với tôi xuất hiện ở bất kì nơi đâu, mà mọi người cần mình trên hành trình đời của mình, tôi luôn luôn cùng tôi đồng hành trên những chặng đường đó dù không ai ủng hộ, dù không được ai dẫn dắt.

 

Tôi sẽ là phiên bản suất xắc nhất của mình.

 

Tôi sẽ cùng tôi bước đi trên con đường mình đã chọn đó là con đường cống hiến và phụng sự.

 

Khi bức tường thủy tinh được đập vỡ, sập xuống thì những mảnh vỡ của thủy tinh có thể văng ra và cứa vào người bạn, có thể làm bạn bị thương. Vậy nên, có rất nhiều người lựa chọn ở yên trong chiếc lồng để không làm mình đau. Nhưng bạn thân mến có sự trưởng thành nào mà không đi qua khoảng tối của tâm hồn? có sự trưởng thành nào mà không đau? Chúng ta không bao giờ hóa giải được cơn đau nếu cứ mãi né tránh, cứ mãi chối bỏ.

 

Vậy điều gì khiến bạn không đau? Đó là chân thành, can đảm đối diện với nỗi đau.

 

Những niềm tin giới hạn

 

Những nỗi sợ bị chỉ chích

 

Không nhìn thấy rõ con đường.

 

Khi không biết mình là ai.

 

Việc đập tan chiếc lồng kính bó hẹp mình lại khiến mình ngộp thở để bước ra với nhiều nỗi đau bởi mảnh vở, chông gai và thách thức để hòa mình với thế giới bao la rộng lớn là việc làm vĩ đại và đáng tự hào.

 

Mỗi vách ngăn, mỗi chiếc lồng được đập vỡ ta thấy mình rõ hơn, ta cảm nhận mình sâu sắc hơn, ta không còn tìm kiếm những thứ bên ngoài như tia nắng, cầu vồng vì ta giờ đây đã là một với vũ trụ bao la rộng lớn. Ta là tia nắng, tia nắng cũng là ta.

 

Và thực ra cũng chẳng có chiếc lồng nào cả. Nó chỉ là hình ảnh ẩn dụ trong tâm trí. Tâm trí bạn tự giới hạn bản thân mình vào một điều gì đó khiến bạn bị đóng khung trong một khuôn khổ nào đó. Và rồi bạn hằng sống với nó.

 

Không có hành trình thấu hiểu bản thân nào không đi qua khoảng tối bên trong. Không phải đối diện với khó chịu. Nhưng đi qua những khoảng tối là sự bình yên vì ta thấu hiểu bản thân mình hơn.

 

NGHỆ THUẬT BUÔNG.

 

Vì sao chúng ta cần thưch hành và học lâu.

Bạn hãy thử tưởng tượng nhé:

 

Khi bạn học một ngôn ngữ mới ví dụ như tiếng anh, tiếng trung, hay tiếng pháp…..Bạn mất bao lâu để học? 1 năm, 2 năm, 3 năm , 5 năm….thậm trí là 10 năm. Và để thành thạo nói như người bản xứ thì rất có thể là bạn phải học tập cả đời.

 

Việc bạn học ngôn ngữ về cơ thể cũng vậy, bạn không chỉ mất ngày 1, ngày 2 để học việc học ở đây rất có thể mất một năm, 2 năm và cũng có thể bạn mất cả đời….

 

Đối vơi việc phát triển bản thân cũng vậy chúng ta buộc phải học một ngôn ngữ mới đó là tiếng nói bên trong, đó là ngôn ngữ của trực giác, ngôn ngữ của tâm trí, ngôn ngữ của sự thấu hiểu bản thân…

 

Khi chúng ta không kết nối với chính mình cũng là điều đương nhiên vì chúng ta không thường xuyên luyện tập.

 

Mọi thứ đều có thể được dịch chuyển khi ta đưa ra một quyết định.

 

Để có thể chuyển hóa được bản thân bạn buộc phải thay đổi tư duy.

 

Để thay đổi được tư duy bạn buộc phải thích nghi với cái mới.

 

Phương pháp tư duy giúp bạn đưa ra cái thấy, cái biết mới của chính mình.

 

Thay đổi tư duy là hành trình chậm nhưng thay đổi rất sâu.

 

ta sẽ chạm vào bình yên ngay trong giây phút hiện tại đó. Và đó cũng chính là lý do mọi người không cảm thấy bình yên. Vì họ không sống trong giây phút hiện tại.

 

BUÔNG:

 

Buông không có nghĩa là buông xuôi.

 

Buông không có nghĩa là buông bỏ.

 

Buông không có nghĩa là buông tha.

 

Buông không có nghãi là bạn bỏ hết địa vị, danh vọng, tiền tài, nhà cửa, bỏ người thân lên núi ở ẩn.

 

Bạn chỉ buông thật sự khi bạn đặt xuống những gánh nặng trong tâm trí mình bạn sẽ được gì? Sẽ trở thành ai?

Nếu bạn bỏ hết tài sản, danh vọng, địa vị, vật chất bạn có mà tâm trí bạn vấn bấu víu vào tham tưởng, nó khiến bạn bị trói buộc bởi một sợi giây vô hình thì đó không được gọi là buông.

 

Ngay khi có ý định làm một việc gì đó. Bạn đặt xuống tham vọng của mình bạn sẽ làm việc một cách trong sáng và bình yên. Khi không còn ràng buộc bởi hoàn cảnh bên ngoài ta toàn tâm toàn ý với giây phút hiện tại thì ta làm việc với cái tâm trong sáng và trọn vẹn.

 

Buông là trang thái tự do khỏi những gánh nặng trong tâm trí

 

Buông là thái độ sống trọn vẹn và trách nghiệm ngay giây phút hiện tại.

 

Trước khi làm thế nào để buông bạn cần hiểu rõ mình cần buông những gì? Có 2 kẻ cắp lấy đi sự chú tâm của hiện tại đó là nuối tiếc về hiện tại và lo lắng về tương lai.

 

Để bình yên trong hiện tại chúng ta cần buông bỏ những nuối tiếc về quá khứ và lo lắng cho tương lai.

 

Cách duy nhất để quá khứ luôn sống động đó là chúng ta nuôi dưỡng nó trong ngôi nhà tâm trí của chính mình.

Chúng ta ai cũng từng trải qua những nỗi đau, những thứ chúng ta cảm thấy nuối tiếc.

 

Chúng ta có quyền lựa chọn để những thứ đã qua không ảnh hưởng đến hiện tại.

 

Vậy làm như thế nào để chúng ta buông đúng cách?

 

Liệt kê những thứ chúng ta nuối tiếc về quá khứ

 

  1. Tiếc vì mình đã làm hoặc không làm điều gì đó.
  2. Oán trách vì ai đó đã làm sai với mình hoặc mình đã làm sai với ai đó.
  3. Buồn phiền vì ai đó chưa tha thứ cho mình.

 

Vậy buông như thế nào? Và làm sao để buông?

 

Khi chúng ta càng kìm nén, càng né tránh, càng kìm nén một cảm xúc nào đó thì chúng càng quay trở lại và quay trở lại một cách mạnh mẽ hơn.

 

Buông đúng cách: Buông chỉ có thể chọn vẹn khi có sự chuyển hóa diễn ra.

 

Người trí tuệ không đè nén, né tránh, làm ngơ cảm xúc của mình. Người trí tuệ chuyển hóa những cảm xúc, những suy nghĩ để nó sang hình thái và dạng thức khác để họ được tự do

 

THỰC HÀNH BUÔNG BỎ.

 

  1. Tiếc vì mình đã làm hoặc không làm điều gì đó.

 

Chuyển hóa thành sự biết ơn: Biết ơn bài học, kinh nghiệm, trải nghiệm mình đã làm.

 

Biết ơn những trải nghiệm khi mình không làm điều gì đó.

 

Khi cảm thấy tiếc nuối xâm chiếm thì chúng ta chuyển hướng sang lòng biết ơn vì bài học đã làm hoặc không làm điều gì đó.

 

  1. Oán trách ai đó vì đã làm sai hoặc mình đã làm sai.

 

Chuyển hóa thành sự biết ơn. Biết ơn vì sự trưởng thành của ta vì sự xuất hiện của ai đó. Một sự vật, sựu kiện, hiện tượng xảy ra trong cuộc sống của chúng ta không có gì là ngẫu nhiên luôn luôn có một mục đích lớn lao đằng sau sự gặp gỡ đó.

 

Những người chê bai, cười nhạo, chỉ chích….luôn là người thầy để chúng ta có thể vun bồi thêm phẩm chất bên trong…

 

Những người dịu dàng đến để bù đắp những mất mát, những tổn thương cho chúng ta..

 

  1. Buồn phiền vì mình chưa tha thứ cho ai đó hoặc ai đó chưa tha thứ cho mình.

 

Chuyển hóa nó thành sự biết ơn và bao dung. Biết ơn vì bạn học được cách tha thứ..tha thứ để bạn an ổn chứ không phải tha thứ vì người kia.

 

Biết ơn khi làm bạn chuyển từ trạng thái cảm xúc cũ sang mới, khiến bạn thanh thản và an ổn hơn.

 

Chuyển hóa để thảnh thơi và bước tiếp, chuyển háo để nhớ về nỗi đau chỉ còn lại là nụ cười.

 

NẾU KHÔNG THỂ BIẾT ƠN KHI VẾT THƯƠNG QUÁ LỚN.

 

  1. Thời gian có thể chữa lành tất cả.

 

Hãy vững tin buông bỏ là có thể và tin là bạn có thể làm được.

Mọi thứ đều chỉ là suy nghĩ và đã là suy nghĩ thì có thể thay đổi.

 

Trong đầu ta luôn có hàng 100 suy nghic nghưng nghĩ về điều gì là sự lựa chọn của chúng ta.

 

  1. Hiểu rằng không có gì là mãi mãi, tất cả đều sẽ thay đổi.

 

Hiểu rằng để cái mới được phát triển thì cái cũ cần phải ra đi. Bạn chọn buông bỏ cái cũ để bản thân bạn phát triển hay bạn chọn ôm giữ cái cũ…

 

  1. Loại bỏ chướng ngại.

 

Nếu như không gian đó làm cho bạn nhớ về nỗi đau đó thì hãy thay đổi không gian đó.

 

Nếu con người đó làm cho bạn nhớ về quá khứ đó thì hãy rời xa họ một thời gian.

 

Nếu như cứ hoài nhắc nhớ về những chuyện đã qua thì bạn cứ mãi nhớ trong nỗi khổ niềm đau đó….

 

  1. Khép nó lại.

 

Bạn có thể viết một bức thư trút hết nỗi khổ nhiềm đau đó vào bức thư đó rồi bạn có thể đốt nó đi, hay cho vào trong chiếc lọ để thả nó trôi sông coi như một chỉ dấu khép lại toàn bộ việc đó…

 

Nếu như bạn không buông bỏ được ngay thì cũng là điều hết sức bình thường vì nỗi khổ niềm đau nó ở trong ta quá lâu rồi, nó như một phần máu mủ của chúng ta vậy.

 

Vậy nên hãy cho mình thời gian để chuyển hóa.

 

Không nên biết ơn nghịch cảnh mà chỉ biết ơn bài học đã nhận ra trong nghịch cảnh.

 

BUÔNG BỎ NHỮNG THỨ THUỘC VỀ TƯƠNG LAI.

 

Tất cả những sự lo lắng về tương lai là:

 

  1. Giả định về một điều gì đó chưa xảy ra.

 

Nhỡ mình làm việc này không thành công thì sao.

 

Nhỡ mình bỏ việc không có công ăn việc làm thì sao….

 

  1. Kỳ vọng về một điều gì đó.

 

Kỳ vọng chồng tâm lý hơn.

 

Kỳ vọng chồng sẽ thay đổi…..

 

Khi bạn đang giả định hoặc kỳ vọng tức bạn đang ngắt mình ra khỏi hiện tại. Khi ngắt mình ra khỏi hiện tại tức sự bình an, mất đi.

 

Bước 1: Cần nhận ra và chấp nhận sự chắc chắn không tồn tại.

 

Dù bạn có chuẩn bị kỹ lưỡng đến mức nào, tâm huyết ra sao thì mọi chuyện sẽ không xảy ra 100% theo đúng ý muốn của bạn

 

Có bao giờ bạn kỳ vọng mọi việc xảy ra theo đúng ý muốn của bạn không? Khi những kỹ vọng bạn đặt ra không được đáp ứng bạn trở nên buồn và đau khổ.

 

Có bao giờ bạn chắc chắn những việc bạn chuẩn bị rất chắc chắn, rất kỹ lưỡng sẽ xảy ra 100% theo kỳ vọng của bạn không.

 

Vậy nên, để đỡ kỳ vọng vào nhũng điều chắc chắn xảy ra ta phải biết rằng chắc chắn không tồn tại.

 

Chúng ta cần quy hiểu một quy luật lưỡng cực như sau:

 

Mọi thứ đều mang trong mình 2 mặt đối lập nhau.

 

Tương lai cũng  mang trong nó quy luật đối lập nhau. Hoặc là tốt hoặc là xấu. Chúng ta đau khổ chúng ta không bình an là do chúng ta luôn nghĩ đến mặt xấu mà không nghĩ đến điều xấu. Đằng nào cũng mất công nghĩ tại sao ta không nghĩ đến những điều tốt đẹp.

 

Đặc điểm của tâm trí là ta chỉ được phép nghĩ đến một điều tại giây phút hiện tại. Và lựa chọn nghĩ về điều gì hoàn toàn là do bạn.

 

KỲ VỌNG chuyển hóa thành cách nhìn sâu sắc vào hiện tại và biết ơn những điều đã có ở hiện tại.

 

Khi biết ơn những điều đang có ở giây phút hiện tại thì chúng ta trả tương lai về nơi nó vốn là. Ta không còn kỳ vọng và cũng không còn thất vọng nữa.

 

Khia ta bước đi thật chắc, thattj vững bước đi của hiện tại thì bước tiếp theo sẽ được mở ra .

 

Mọi việc xảy ra là điều nó nên xảy ra.

 

Cuộc sống đang biểu hiện qua chúng ta.

 

Không có may mắn cũng không có đau khổ.

 

Khi buông tương lai thì chúng ta buông những giả định và kỳ vọng.

 

Chỉ có sự biết ơn trân trọng thì chúng ta mới có thể buông bỏ một cách an ổn.

 

LÀM BẠN VỚI CẢM XÚC.

 

Sự cân bằng về cảm xúc

 

Bình: là sự cân bằng là sự quân bình để có thể an yên. Muốn yên phải học cách bình.

 

Thấu hiểu bản thân, tôn trọng nâng đỡ lẫn nhau.

 

Không làm chủ cảm xúc, cũng không quản lý cảm xúc vì không ai là chủ cungc không ai là quản lý cả. Chỉ tồn tại ở cung bậc cảm xúc khác nhau.

 

Để quân bình được cảm xúc thì chúng ta cần: thấu hiểu cảm xúc, năng lực chuyển hóa cảm xúc.

 

Khi bạn gặp cảm xúc khó khăn, thách thức chúng ta làm gì? Có thể thiền, tập thể dục, đi bộ….

 

Sẽ như thế nào nếu như những cảm xúc này không phải thứ gì đó đáng sợ, không phải né tránh loay hoay, mà cảm xúc là người bạn của chúng ta.

 

Bất kể cảm xúc đó là gì đi chăng nữa nó đều đến và đi trong tâm trí của chúng ta. Cho dù đó là cảm xúc gì đi chăng nữa thì chúng ta cũng không nên đè nén hay né tránh. Vì chúng ta càng đè nén hay né tránh thì cảm xúc đó càng quay trở lại và những lần quay lại sau còn dữ dội hơn lần trước. Cảm xúc là bản chất của con người hãy cảm thấy may mắn vì bạn vẫn còn cảm xúc vì hãy nghĩ đến những người trầm cảm, vô họ hoàn toàn bị trây lì về cảm xúc. Cảm xúc cabgf không pahir kẻ thù của chúng ta vì nếu coi cảm xúc là kẻ thù thì như một bản năng bạn sẽ phản ứng duc dội hơn mà thôi.

 

Vậy chúng ta phải làm như thế nào khi cơn cảm xúc đến. Chúng ta cần làm bạn với cảm xúc. Chúng ta đang đóng rất nhiều vai vai là nhà quản lý, nhân viện, người vợ, người chồng, người con…Mỗi vai lại mang đầy những trách nghiệm và đôi khi là cả nghĩa vụ. Chỉ có vai là một người bạn thì ta không còn e dè, uy quyền, đòi hỏi….Vậy nên hãy làm bạn với cảm xúc.

Những cảm xúc hay những người bạn đến với chúng ta đều mang một thông điệp nào đó.

 

Bạn cần tìm cách để hiểu cảm xúc là gì?

 

Có 2 loại cảm xúc cần hiểu:

  1. Cảm xúc kết nối: trắc ẩn, yêu thương, hạnh phúc, hài lòng…
  2. Cảm xúc bảo vệ giận dữ, ghen tức, tự kiêu, bực hội.

 

Hãy tưởng tượng bạn là nhà khách. Cảm xúc là những người bạn đến thăm nhà.

 

Khi người bạn hay cảm xúc đó đến bạn cần làm gì để thể hiện sự hiếu khách?

 

Bạn dừng hết công việc đang làm lại để tiếp đón người nạn đó.

 

6 bước để tiếp đón người bạn cảm xúc.

 

Bước 1: Tĩnh tâm

 

Khi người bạn đến nhà chơi bạn cần dững ngay những công việc mình đang làm lại để tiếp đón người bạn đó một các lịch sự và tử tế nhất.

Khi cảm xúc bảo vệ xuất hiện nó kích hoạt cơ chế tự bảo vệ. Chúng ta trở nên căng thẳng, dự phòng chiến đấu hay bỏ chạy. Để ngăn việc này xảy ra bạn cần kích hoạt có chế an toàn.

 

Cách lịch sự và tử tế nhất là mỉm cười. Khi bạn có cơn nóng giận, bực bội, tức giận…hệ thần kinh của bạn lúc này đang bị kích thích và kích động. Khi nở nụ cười cơ mặt của bạn sẽ được giãn ra. Điều đó sẽ tạo lên hiệ thần kinh một phản hồi sinh học khiến hệ thần kinh cũng được thả lỏng và thư giãn

 

Hít thở thật sâu: Khi bạn hít thở sâu sẽ giúp các cơ trên cơ thể được giãn ra, tăng oxy lên não và đồng thời cũng làm hệ thần kinh bạn dịu lại.

 

Vfa hãy chú ý để ý đến co thể của mình một chút nhé: nếu cơ thể bạn đang ở trạng thái không được thẳng lắm thì bạn hãy giữ cơ thể thẳng hết mức có thể điều này cũng tạo phản hồi sinh học lên hệ thần kinh giúp thần kinh của bạn được thư giãn…

 

Bước 2: Kết nối và tương tác với người bạn này:

 

Chào đón cảm xúc này bằng cách gọi đúng tên. Tự hỏi

 

Tôi đang cảm thấy cái gì lúc đó bạn tập trung vào cảm giác trên cơ thể.

 

Nếu hỏi tôi đang cảm thấy như thế nào? Thì bạn đang kết nối với tâm trí mà lúc đó người bạn cảm xúc đã choán hết tâm trí của chúng ta rồi thì làm sao chúng ta có câu trả lời chính xác. Vậy nên không nên khỏ câu hỏi này.

 

Dừng ngay việc dán nhãn lên những cảm xúc của bạn:

 

Cảm gốc xúc : Giận, buồn, sợ, tội lỗi, yêu thương, hạnh phúc. Từ những cảm xúc gốc này cho bạn những biểu hiện khác nhau như tiêu cực, tích cực, vui vẻ….điều bạn cần làm là gọi đúng cảm xúc gốc của mình.

 

Bước 3: Đón nhận, chấp nhận cảm xúc trọng vẹn.

 

Không có gì tệ hơn khi khách đến nhà mà bạn không đón nhận. Nếu không đón nhận thì rất có thể bạn đang đè nén, hay chối bỏ nó.

 

Cảm xúc không có tôyts hay xấu.

 

Cảm xúc không phải vấn đề vấn đề bạn phản ứng với cảm xúc đó như thế nào

 

Gọi đúng tên cảm xúc không gọi bằng các biểu hiện như thất vọng, tiêu cực.

 

Khi chúng ta đón nhận cảm xúc thì một điều chúng ta cần hiểu là không đồng nhất mình với cảm xúc đó.

 

Chúng ta làm điều này rất nhiều trong vô thức. Diều cần làm là chúng ta đóng vai người quan sát.

 

Tôi đang buồn. Tức bạn đang đồng nhất toàn bộ mình với nỗi buồn.

 

Tôi biết tôi đang buồn. Bạn đã tách mình ra khỏi nỗi buồn vfa trở thành người quan sát.

 

Cảm xúc chỉ đơn giản là một quá trình đang xảy ra trong cơ thể bạn mà đã là quá trình thì có bắt đầu sẽ có kết thúc, có đến thì có đi. Nhưng tại sao lại cứ đeo bám bạn? Vì bạn đông nhất mình với cảm xúc.

 

Bạn cứ mãi đồng nhất mình với cảm xúc thì làm sao cảm xúc ra đi được

 

  1. Khám phá

 

Tìm hiểu xem tại sao cảm xúc này lại ghé thăm.

Tại sao cảm xúc này lại xuất hiện lúc này? Không phán xét tất cả chỉ là sự tò mò.

 

Nó đang dạy ta một điều gì đó. Khi chúng ta đổ lỗi là chúng ta đánh mất đi cơ hội chuyển hóa.

 

Quan sát nó với một lòng trắc ẩn, sự tử tế, tốt bụng với chính mình, chúng ta sẽ khám phá ra nó.

 

  1. Hiểu chính mình để đón nhận bài học hay thông điệp.

Mình cần làm gì để học được bài học để cảm xúc này trôi đi.

 

Với sự chiêm nghiệm, sựu lắng nghe, bạn sẽ học được bài học.

 

Sau mỗi một cảm xúc đều là cái thấy mới, cái biết mới, đằng sau nó là trí tuệ và kiến thức, cảm xúc chính là người thầy của ta.

 

Cảm xúc thôi thúc chúng ta hành động vì đó là cảm xúc bảo vệ.

 

Cảm xúc bảo vệ ví dụ như buồn phiền giupos chúng ta chậm lại. Sợ hãi giúp chúng ta biết mình đang nguy hiểm.

Khi hiểu thành ý tốt của cảm xúc bạn càng trân trọng, trân quý. Cảm xúc càng khó khăn bạn càng nên trân trọng và biết ơn.

 

  1. Hành động thực hành liên tục.

 

KIẾN TẠO MỐI QUAN HỆ BÌNH AN.

 

Bình yên không phải cái giá phải trả để đổi lấy thành công. Khi chúng ta bất an, chúng ta mang sự bất an đó vào trong các mối quan hệ.

 

Khi bình an bạn sẽ mang sự bình an đó vào trong các mới quan hệ.

 

Có 3 loại mối quan hệ:

 

  1. Mối quan hệ với bản thân
  2. Mối quan hệ với những người xung quanh.
  3. Mối quan hệ với vũ trụ.

 

Chất lượng với mối quan hệ thứ nhất sẽ ảnh hưởng đến chất lượng với mối quan hệ còn lại.

 

  1. Sự thật về mối quan hệ.

 

Thái độ đúng là tiền đề dẫn đến hành động đúng.

 

Mỗi mối quan hệ được tạo nên ít nhất từ 2 con người:

 

  1. Tôn trọng sự khác biệt của nhau.

 

Mỗi mối qun hệ được tạo nên bởi 2 con người:

 

2 con người đó xuất thân từ 2 hoàn cảnh trái ngược nhau, co góc nhìn riêng, có thế giới quan khác nhau, có cái thấy cái biết khác nhau, có những câu chuyện, những trải nghiệm khác nhau, có ước mơ và mục tiêu riêng, trsi tuệ riêng, cảm xúc riêng. Vậy việc bạn muốn họ giống ta là điều không thể. Ngay cả những cặp song sinh có hệ gen giống nhau đến gần 100% nhưng khi đặt họ ở môi trường khác nhau, hưởng nền giáo dục khác nhau, ăn những loạin thức ăn khác nhau thì biểu hiện của họ cũng khác nhau. Vậy nên việc bạn mong muốn người kia giống mình là điều không thể. Hiểu được họ không giống mình về suy nghĩ, tư duy bạn sẽ bớt ngông cuồng ép họ phải giống mình.

 

Sự thật thứ 2 về mối quan hệ

 

Chúng ta bước vào mối quan hệ với mục đích gì?

 

Khi chúng ta bước vào một mối qun hệ để đáp ứng một mong muốn hay một nhu cầu nào đó. Mục đích lớn để nhận được một điều gì đó. Chính vì mục đích đó nên chúng ta liên tục, liên tục đòi hỏi, kỳ vọng đối phương phải làm điều này hay điều khác cho chúng ta

 

Yêu thương không chỉ để nhận mà còn để cho đi, và để nâng đỡ cuộc đời nhau. Chính những người đang làm chúng ta mệt mỏi chúng ta có hiểu họ đang cần gì không? Hay chúng ta chỉ quen đòi hỏi họ.

 

Liệu rằng chúng ta có thể nuôi dưỡng trí tuệ đủ lớn để cho đi không.

 

Mối quan hệ thách thức sóng gió để chúng ta hiểu chúng ta cần cho đi.

 

  1. Chúng ta không thể điều khiển được bất kì một ai.

 

Ở trong một mối quan hệ với một con người là 1 trong những điều khó khăn nhất của chúng ta. Vì ngay cả bản thân ta chúng ta còn không điều khiển được. Nhưng nó là trường học lớn nhất cho ta và từ đó chúng ta tiến hóa và phát triển hơn.  Cũng giống như bạn họ đang cố gắng từng ngày, từng giờ, ở trong mối qun hệ đó.

 

Khi họ đang làm khổ mình thì bản thân họ là nạn nhân số 1 của họ. Cách đối xử với bạn chỉ là phản ánh thế giới bên trong họ mà thôi.

 

CÁCH CẢI THIỆN MỐI QUN HỆ.

 

Lòng trắc ẩn và sự tự do.

 

Trắc ẩn hay lòng cảm thương, lòng từ bi cảm thương, cảm thông sâu sắc từ đó mình nảy sinh ý muốn giúp đỡ họ. Trong trắc ẩn đã có tình yêu thương.

 

Lòng trắc ẩn trong các mối quan hệ là gì?

 

Trắc ẩn trong các mối quan hệ là khả năng nhìn ra nỗi khổ niềm đau của đối phương để từ đó có ý muốn giúp đỡ họ, nâng đỡ họ. Làm thế nào để giao tiếp trắc ẩn trong các mối quan hệ. Tại sao các mối qun hệ của chúng ta trở nên bất ổn. Có phải bất ổn chỉ sau một đêm? Hay nó xuất hiện từ rất lâu rồi?

 

Điều gì tạo nên lớp rào cản giữa 2 con người: Sự tổn thương, mong cầu cái tôi.

 

Chúng ta biến người đồng hành trở thành kẻ thù của chúng ta. Chúng ta trở thành chiến binh dũng cảm trong cuộc chiến để bải vệ cái tôi và chúng ta trở nên bạo lực với người đồng hành của chúng ta mà bạo lực thì không thể có bình yên. Bạn có đang bạo lực người đang đồng hành cùng mình không.

 

Bạo lực không chỉ là ai đó làm tổn thương thể xác, bạo lực còn là những câu nói, những ngôn từ, những suy nghĩ, sự đổ lỗi.

 

Bước đầu tiên trong chưuax lành mối qun hệ là nhìn nhận lắng nghe trong sự trắc ẩn.

 

Lắng nghe trong sự trắc ẩn là như thế nào? Chúng ta mang đến cho bản thân cơ hội được lắng nghe, được hiểu người đồng hành cùng mình. Mang đến cho người đồng hành cùng mình cơ hội được giãi bày tâm tư tình cảm của mình.

 

Ý nghĩa của từ lắng nghe. Lắng tức là những định kiến, suy nghĩ, cảm xúc, nỗi khổ niềm đau, những sự uất ức bực tức, những nỗi sợ, con giận, những trí nghiệm, những kiến thức được lắng xuống để cho ta một cái tâm trong trẻo để nghe người kia.

 

Giả sử chúng ta đang cải thiện mối quan hệ với người thương ta có thể nói câu em ngồi đây để lắng nghe những tâm sự những giãi bày của anh.

 

Thường chúng ta nghe đối phương với cái tâm không trong sáng, không trong trẻo, chúng ta mắc kẹt trong những ký ức, kỷ niệm cũ về người đó vì vậy khi chúng ta nghe người kia nói chỉ để bắt lấy những câu nói, những sự vật, hiện tượng mà chúng ta có thể phản kháng, để phân định đúng sai. Hay kỳ vọng người đó có thể nói những câu khen mình, nâng dỡ mình.

 

Nhưng bạn có biết rằng người ngồi đối diện xung quanh chúng ta đầy những đớn đau, khổ sở…Đã bao giờ bạn lắng nghe những nỗi khổ, niềm đau đó chưa?

 

Có ratas nhiều góc khuất trong lòng chúng ta.

 

Khi nói ra những lời như em ngồi đây để lắng nghe anh, lắng nghe anh tâm sự và giãi bày…chúng ta thấy ngại bởi cái tôi của chúng ta quá cao. Càng ngượng ngùng càng khó, càng phải làm nhiều.

 

Văn hóa cúi đầu của người nhật bản: Khi cúi đầu là thể hiện sự trân trọng trước con người đang đối diện với chính mình. Nhưng cúi đầu vẫn giữ một khoảng cách nhất định thể hiện tôi tôn trọng thế giới riêng của bạn, tôi không xâm phạm vào thế giới riêng của bạn và còn thể hiện là tôi sẽ không hiểu hết về thế giới riêng của bạn.

 

Bài tập: Thực hành vào buổi sáng khi chúng ta chưa vướng bận điều gì,

 

Thực hành với người thương yêu của mình, thực hành với sự thành thật nhất:

 

Em, con, mẹ vô cùng biết ơn vì ….dã xuất hiện trong cuộc đời của em….

 

Giờ đây em ngồi đây để lắng nghe anh….

 

Xem xem mối qun hệ đó ntn.

 

Nếu người đó không đồng ý thì nhờ sự giúp đỡ chân thành.

 

Cũng không nên mong người kia sẽ hợp tác vì đây là sự thực tập của riêng bạn.

 

Những người không muốn thực hành thì đó là vấn đề của họ.

CẦN TRẢ LẠI CHO CÁC MỐI QUAN HỆ SỰ TỰU DO.

 

Tại sao những mối quan hệ lại trở nên ngộp thở, tẻ nhạt, bí bách….Vì mình không cảm nhận được sự tự do. Vì mình kiểm soát bó buộc nhau muốn họ làm theo ý mình.

 

Lý do lớn nhất là sự kỳ vọng. Tôi mong muốn nhận được điều này nhưng tôi không thể tự mang điều đó đến cho tôi nên anh phải mang điều đó đến cho tôi. Khi ta nói yêu thương một ai đó ta hay ta những yêu cầu, kỳ vọng, những ham muốn, của ta được đáp ứng.

 

Giả pháp ở đây là gì? Bạn kỳ vọng không có nghĩa là bạn xấu.

 

Nếu những nhu cầu, kỳ vọng đó bạn tự đáp ứng được cho mình tghif bạn không nên kỳ vọng ở người khác.

 

Vậy chìa khóa là yêu mình trước khi yêu người khác.

 

Khi bạn yêu mình đủ thì bạn sẽ không còn đòi hỏi ở người khác nữa. BẠn yêu m ình đủ nhiều đến mức người kia không cần làm gì bạn cũng thấy an ổn. Bạn yêu mình dủ nhiều để sự xuất hiện hay ra đi của ai đó không còn quá quan trọng với bạn. Bạn yêu mình đủ để ai đó xuất hiện trong cuộc đời bạn chỉ mang lại cho bạn thêm niềm vui chứ không phải là mang lại niềm vui cho bạn, có họ bạn mới vui, thiếu vắng họ bạn buồn……

 

Trả lại tự di cho người thương là trân trọng họ để họ trở thành những người họ vốn là chứ không phải những người bạn muốn là hay xã hội muốn là. Từ đó bạn và người đó trửo về mối quan hệ của người đồng hành đúng nghĩa.

 

Tự do là chính mình, tự do được là họ. Họ là biểu hiện đẹp đẽ của cuộc sống trong hình hài của một con người

 

Bài tập: Nghĩ một người quan trọng, một mối quan hệ khó khăn. Viết một bức thư chuyển đổi tất cả sự kỳ vọng về người đó thành sự biết ơn.

 

Học cách dịch chuyển đôi mắt của mình sang những điều tốt đẹp.

 

Biết ơn ở đây không nhất thiết phải đến từ những điều họ đã làm cho mình.

 

Biết ơn cả những thứ họ không làm cho mình. Biết ơn những thách thức, khó khăn họ mang lại cho mình để mình vun bồi thêm phẩm chất tốt đẹp quý giá bên trong mình.

Dịch chuyển nạn nhân từ hoàn cảnh sang tư duy người kiến tạo.

 

Làm sao để mình có thể trắc ẩn với người không đối xử tốt với mình? Thì dây là cơ hội để sự trắc ẩn lên tiếng. Hiểu rằng khi họ đối xử không tốt với mình thì bên trong họ cũng đang có vấn đề tương tự như cách mà họ đối xử với mình. Có thể họ không nói ra nhưng họ cần giúp đỡ.

 

Và yêu thương không chỉ là nhận mà còn là sự cho đi.

 

Nếu mình đã biết quy về chăm sóc bản thân, không mong cầu ở người ấy mà thấy bản thân xa cách với người bạn đời thì nghĩ đến lý do bạn bước chân vào mối qun hệ đó.

 

Câu hỏi: mẹ không bao giờ dành cho mình những cử chỉ yêu thương. Nên thấy tủi thân.

 

Trả lời: có bao giờ em nghĩ cả cuộc đời của bà cũng chưa từng được yêu thương chưa? Chính vè chưa từng được yêu thương nên bà cũng không biết cách bày toe tình yêu thương với bạn.

 

Bạn phải hiểu một điều rằng khi ai đó làm việc gì với bạn thì họ là nạn nhân số một. Tức trong họ đã có mầm mống của việc đó rồi. Thế giới bên ngoài phản ánh thế giới bên trong.

 

Chìa khóa để lấp đầy sự yêu thương. Mình phải là người đong đầy tình yêu thương, vỗ về chính mình, rồi từ đó đon

g đầy yêu thương vỗ về với con cái và với mẹ để chặn đứng dòng chay này lại chuyển nó sang một hướng mới tốt đẹp hơn.

 

Tất cả những sự kỳ vọng từ mẹ khi còn tấm bé bây giờ mình mang lại cho mẹ và cho con của mình. Ngưng đóng via là nạn nhân hãy đóng vai là người kiến tạo. Không pahir mình là nạn nhân. Mẹ mới là nạn nhân. Mẹ có chuyển hóa được hay không đó là hành trình của mẹ.

 

Chướng ngại lớn nhất trong cuộc đời là những người thân chứa không pahir những người ngoài kia.

 

Khi mình thay đổi cách nhìn về mọi thứ thì mọi thứ sẽ thay đổi.

 

TƯ DUY THIẾU THỐN VÀ SUY NGHĨ CỦA NẠN NHÂN.

 

Suy nghĩ mình khổng đủ vật chất, mình không đủ kỹ năng, mình không đủ thời gian, mình không đủ mối quan hệ, mình không đủ trí tuệ choán hết tâm trí của chúng ta.

 

Từ bé chúng ta đã bị gieo rắc vào đầu sựu thiếu thốn hay sự không đủ đầy như:

 

Ăn đi không bạn nó ăn hết bây giờ.

 

Điểm mà không bằng bạn bằng bè thì mẹ xấu hổ lắm.

 

Rồi lớn hơn một chút thì chúng ta có khái niệm về phiên bản giới hạn:

 

Chiếc túi chỉ được sản xuất 20 cái trên toàn cầu.

 

Chỉ có vài bộ quần áo mua nhanh kẻo hết.

 

Tư duy khan hiếm sang ngày hôm sau là hết….

 

Vậy sự tự đủ đầy là gì? Sự giàu có là gì?

 

Khi nói về sự giàu có tỉnh thức ta nói đến 4 điều:

 

Nội tâm: Cảm xúc, trí tuệ, tâm linh.

 

Sức khỏe: năng lượng, sự dẻo dai, sức khỏe thể chất, sức khỏe tinh thần.

 

Mối quan hệ: Chất lương các mối quan hệ, có ấm êm hòa hợp hạnh phúc không?

 

Giàu có về vật chất: tài chính, cống hiến, sự nghiệp

Vậy sự đủ đầy tự thân là gì? Nó đến từ đâu?

 

Quy luật đủ đầy là gì?

 

Từ bé khi đi học chúng ta được dạy rằng:

 

Nếu không ăn thì người khác ăn…

 

Nếu không học giỏi bạn sẽ vượt mình..

 

Đay là cách giáo dục nhắm vào sự cạnh tranh, phần nào nhắm vào sẹ thiếu thốn.

 

Chúng ta tự cài đặt vào đầu chúng ta là phải hơn người khác. Trong khi mỗi chúng ta là phiên bản không giới hạn bản thân chúng ta là xự đủ đầy. Sự tồn tại của mình alf sự tồn tại quý giá nhất.

 

Sự đủ đầy đến đây là do sự thấy biết của bạn. Bạn phải mở chìa khóa đó ra, và cánh của của sự đủ đầy là từ bêb trong chứ không phải bên ngoài. Bạn cần tìm sự đủ đầy vốn có bên trong bạn.

 

Mọi thứ trong vũ trị đều là một dạng năng lượng. Chúng ta sống trong vũ trụ là nguồn năng lượng bất tận. Vậy thì có phải luôn có đủ cho tất cả không.

 

Khi niềm tin của bạn hòa hợp vào tần số của sự đủ đầy thì bạn sẽ thấy bạn đủ đầy.

 

Khi niềm tin bạn hòa hợp với sự thiếu thốn bạn sẽ có cùng tần số với sự thiếu thốn.

 

Vũ trụ này luôn có đủ cho mọi người nên tối không cần cạnh tranh hay giành giật…

 

Sự đủ đầy của tôi không phụ thuộc vào thành công của người khác.

 

Thay vì dành được, đạt được thì hãy luôn biết ơn.

 

Giàu có là thứ được ban cho thay vì bạn pahir dành phải kiếm.

 

Nếu tất cả những gì bạn nỗ lực để có được thì biết ơn sẽ cho bạn điều đó.

 

Bạn nghĩ rằng bạn là người tạo nên mọi của cải vật chất, tất cả thành công, thành tích của bạn đều do bạn nỗ lực, dành giật mà có được…Nhưng bạn đã lầm để có được thành công, thành tích bạn cần sự hỗ trọ rất nhiều từ thế lực bên ngoài như luật pháp, chính sách của nhà nước, văn hóa, yếu tố cộng đồng, đối tác….Ngay cả sự sống ciuar bạn cũng được bạn cho. Nếu như không có không khí để hít thở, nước để uống, ánh sáng để tổng hợp vitamin Dthif liệu rằng bạn có sống được không? Ngay cả thứ quý giá nhất mà vũ trụ đã ban tặngc ho bạn rồi thì liệu nó còn tiếc cho bạn điều gì nữa không? Vậy nên bản thân bạn, bản thân sự sống của bạn là biểu hiện của sự đủ đầy. Vậy mà bấy lâu nay bạn cứ cho điều đó là hiển nhiên và rồi bạn không trân trọng biết ơn. Chính vì không trân trọng biết ơn nên bạn vẫn cứ bãi cũng tần số rung đông của sự thiếu thốn.

 

Tất cả phải bắt ngồn từ sự tri ân.

 

Khi con người quy về cội nguồn và lòng biết ơn thì họ thấy sự giàu có ở đây rồi như không khí, oxy mặt trời ….là

Những gì được ban tặng.

 

Xã hội hiện đại dựa trên tư duy thiếu thốn như có tiền mới mua được, phiên bản giới bạn?

 

Vậy khi nào là đủ? Bạn hãy tập trung vòa sự đủ đầy thì chúng ta sẽ thấy được.

 

Vì chúng ta luôn tập trung vào sự thiếu thốn như nhiều doanh thu hơn, nhiều khách hàng hơn, nhiều người theo đuổi hơn….Vì chúng ta tin rằng nhiều hơn sẽ hạnh phúc hơn. Vì vậy nhiều hơn chúng ta mong cầu, kỳ vọng nhiều hơn nữa. Không có gì sai nếu chúng ta mong cầu sự phát triển, nhưng nếu như sự phát triển đó không dựa trên trí tuệ tỉnh thức thì đó là bi kịch của sự ganh đua về sự thiếu thốn từ đó chúng ta trửo nên bất an.

 

Việc phát triển bên ngoài không tăng sựu nhận thức bên trong thì ta càn thấy bất an có nhiều rồi mong có nhiều hơn nữa từ đó khiến chúng ta trở thành nô lệ của sự nhiều hơn.

 

Mục tiêu nào thật sự đồng điệu với tâm hồn chúng ta. Ta cảm thấy thiếu thốn vì ta không có thứ mà người khác có. Chúng ta thấy thiếu thốn vid chúng ta vì ta không có thứ mà xã hội yêu cầu chúng ta có.

 

Tư duy đủ đầy khiến chúng ta không có mục tiêu khôngc ó ước mơ? Không pahir vậy, ngược lại mới đúng. Chúng ta cần phải hiểu mình. Nhưng mục tiêu này, ước mơ này ta theo đuổi vì hạnh phúc của ta hay chỉ vì người khác nói ta phải có. Đã đến lúc ta ngồi xuống tự đặt ra tự đặt ra tiêu chuẩn thước đo của sự đủ đầy và hạnh phúc.

 

Đâu là thước đo của sự đủ đầy của riêng ta.

 

Khi con người biết giá trị của mình thấu hiểu sựu đủ đầy họ mới có thể vững vàng và kiên định.

 

Ví dụ sự đủ đầy về tài chính như:

 

Hóa đơn bạn cần bao nhiêu?

 

Chi phí sinh hoạt cần bao nhiêu?

 

Tích lũy?…Liệt kê ra một con số cụ thể

 

Mối quan hệ: …

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *