Cân bằng cuộc sống trong thời buổi hiện đại

Coach ơi! Làm thế nào để cân bằng cuộc sống và gia đình? Đây là câu hỏi Hường nhận được rất nhiều trong quá trình làm coach. Những câu hỏi đó đến từ nhân viên văn phòng, phó phòng, trưởng phòng, chủ doanh nghiệp vừa và nhỏ…Vậy làm sao để cân bằng cuộc sống và gia đình?

Đây là một câu hỏi không có câu trả lời chung cho tất cả mọi người. Vì sao vậy? Vì mỗi người có khái niệm khác nhau về cân bằng. Nhưng bài viết này, Hường sẽ đưa ra quan điểm cá nhân về cân bằng cuộc sống mà Hường tin chắc rằng ai cũng có thể thực hiện được. Và có thể ai cũng cần đến nó.

1. Cân bằng cuộc sống là gì?

Cách hiểu thông thường về cân bằng cuộc sống

Khi được hỏi “với anh, chị như thế nào là cân bằng cuộc sống” thì mỗi người đều có câu trả lời khác nhau:

Người thì cho rằng cân bằng cuộc sống là 50% thời gian cho gia đình, 50% thời gian cho công việc.

Người thì cho rằng cân bằng cuộc sống là vừa có thời gian cho công việc vừa có thời gian cho gia đình.

Người lại cho rằng cân bằng cuộc sống là vừa có thời gian cho công việc, vừa có thời gian cho bản thân, vừa có thời gian cho gia đình….

Cách hiểu của Hường về cân bằng cuộc sống.

Cân bằng cuộc sống là việc tạo ra những trải nghiệm vô cùng ý nghĩa và giá trị cho dù bạn có đang trong vai trò gì đi chăng nữa. Vậy cân bằng cuộc sống để làm gì? Cân bằng cuộc sống để ta sống một cuộc đời bình an, hạnh phúc. Mọi tiền tài , dạnh vọng, tiện nghi vật chất, quyền lực chỉ là phương tiện để dẫn đến sự bình an, hạnh phúc. Đây có vẻ như là cách hiểu vô cùng mới mẻ về cân bằng cuộc sống. Và đôi khi nó có vẻ hơi mơ hồ. Để Hường giải thích nhé!

Bạn thân mến! Trong cuộc sống bạn có rất nhiều vai trò, bổn phận khác nhau:

  • Ở nhà thì bạn là người chồng, người cha, người me, người con….
  • Đến cơ quan thì bạn đóng vai của một người nhân viên, đồng nghiệp, người sếp…
  • Ra xã hội thì bạn đóng vai trò là một người công dân, một người bạn….

Bạn có biết rằng dù ở trong vai trò, bổn phận nào đi chăng nữa thì đó cũng chỉ là một trải nghiệm. Và những trải nghiệm thật sự có ý nghĩa và giá trị mới làm cho cuộc sống của bạn cân bằng. Vì chỉ khi nào nhận ra ý nghĩa cuộc sống, giá trị tồn tại của vạn sự, vạn vật xung quanh bạn mới thấy cuộc đời thật tươi đẹp.

Gia đình cần gì nơi ta?

Thử chiêm nghiệm lại nhé! Lần gần đây nhất bạn gặp những người thân yêu là khi nào? Có phải là trong bữa ăn tối hôm qua? Hay khi bạn gọi video call cho họ?

Lúc đó, bạn xuất hiện như thế nào trước họ? Bạn nói với họ những gì? Lời nó đó có giúp trái tim họ ấm áp hay nó như lưỡi dao đâm vào tim?

Bạn có cảm nhận sự đổi khác trên gương mặt họ? Bạn có nhận ra mái tóc cha đã bạc màu? Bạn có nhận ra đôi bàn tay mẹ có thêm đôi ba vết chai xạm? Hay bạn chỉ xuất hiện và tiếp xúc với họ một cách rất hời hợt, vô cảm? Thân bạn trong căn nhà nhưng tâm bạn lạc trôi vào chiếc điện thoại hay những dự án, kế hoạch bạn cho là to tát, quan trọng.

Hay khi tiếp xúc với con, bạn có thấu hiểu được tâm tư, nguyện vọng của con? Hay bạn có thấu hiểu, lắng nghe những nỗi khổ, niềm đau của người thương không? Hay bạn vội vàng buông ra những lời buộc tội, lên án mang tính chất sát thương họ?

Bạn xuất hiện như thế nào trong gia đình? Sự xuất hiện của bạn trong gia đình đem lại cho họ cảm nhận gì? Đó có phải là sự bình an, hạnh phúc? Nếu đúng là như vậy thì Hường nghĩ rằng cho dù bạn có rất ít thời gian ở bên gia đình đi chăng nữa thì bạn cũng đã đạt đến trạng thái cân bằng cuộc sống. Vì suy cho cùng tất cả rồi sẽ tàn phai chỉ tình người, tình thân mới tồn tại mãi theo thời gian.

Nghịch lý cuộc sống.

Trớ trêu thay đa số những coachee mà Hường có dịp được làm việc cùng họ không mang lại cảm giác bình yên, hạnh phúc cho những người thân yêu.

Họ ngỡ rằng việc của họ là làm ra kinh tế, đem lại nhiều tiện nghi vật chất về cho gia đình. Còn những người thân trong gia đình phải có nghĩa vụ phục vụ họ.

Về nhà là con cái phải vâng lời, đạt thành tích cao trong học tập để họ có dịp nở mày, nở mặt với dòng họ, bạn bè, đồng nghiệp. Cơm phải ngon, canh phải ngọt, nhà cửa sạch sẽ, gọn gàng, ngăn nắp.. Họ chỉ việc vệ sinh cá nhân rồi ăn cơm, xem tivi, youtube…. Họ để mặc cho người phụ nữ tất tả, ngược xuôi.

Chưa kể một số người còn có đòi hỏi quá đáng hơn là vợ phải giỏi việc nước, đảm việc nhà lại vừa phải xinh đẹp. Làm như người vợ có phép thần thông có thể hô biến thứ gì là có ngay thứ đó. Nếu một chuyện không như ý họ có thể quát tháo, la mắng….

Trong những lần quát tháo, la mắng như vậy sẽ không tránh khỏi sự tham gia của phiền não, căng thẳng của công ty, công việc. Nó khiến cho những lời họ nói ra thêm phần chua chát, đắng cay bội phần. Người đời vẫn thường hay gọi đó là hiện tượng “giận cá chém thớt”.

Sự thật cuộc sống.

Vợ có áp lực riêng không kém áp lực của bạn.

Bạn tự cho mình cái quyền rằng “tôi cung cấp cho anh nhu cầu vật chất rồi thì anh phải cung phụng tôi”. Nhưng mỗi người đều có công việc riêng. Mỗi công việc đều mang giá trị nhất định cho gia đình. Đặc biệt hơn nữa là công việc nào chả có áp lực như nhau.

Vợ có công việc của vợ và áp lực từ công việc đó cũng không kém gì áp lực từ công việc của bạn. Vậy mà bạn cứ làm như vợ chỉ có việc nội chợ, cơm nước, con cái. Cho dù vợ ở nhà nội chợ đi chăng nữa thì bây giờ ta thử chơi trò đổi vai xem sao nhé!

Bạn không nhất thiết phải từ bỏ công việc, dự án đang theo đuổi. Chỉ cần ngày cuối tuần là đủ, bạn thử cầm số tiền nhất định tính toán chi tiêu tiền điện nước, học hành con cái, đi chợ nấu cơm, chưa kể tiền phát sinh con ốm, đám cưới, đám ma…Bạn thử chu toàn 3 bữa cơm ngon, canh ngọt đảm bảo sở thích từng thành viên trong gia đình. Làm sao bạn có thể giữ gìn nhà của sạch sẽ, gọn gàng, ngăn nắp

Cho dù bạn vẫn hoàn thành nhưng bạn có thử hỏi vợ con bạn có hài lòng không? Hay bạn chủ quan cho rằng bạn thấy ổn là tất cả mọi người đều thấy ổn

Nhưng thực ra mỗi người đều có cách làm khác nhau. Có thể đối với bạn là ổn nhưng với họ thì không. Tương tự như vậy, đối với họ là ổn nhưng đối với bạn thì không. Vậy mà trong những lần trái với ý bạn bạn đã vội vàng lên án, buộc tội họ.

Con cũng có áp lực của con.

Chúng ta vẫn thường ngây thơ nghĩ rằng “con trẻ chỉ có việc học thôi mà,  đâu có việc gì to tát đâu?”. Nhưng bạn có biết rằng chỉ riêng việc học thôi đã đặt lên vai con rất nhiều áp lực?

Khi làm, bạn chỉ làm duy nhất một chuyên môn hoặc cùng lắm kiêm nghiệm thêm 1 – 2 việc khác mà bạn đã cảm thấy quá áp lực rồi. Đằng này, hệ thống giáo dục ở Việt Nam bắt con học 10 đến 12 môn học cùng lúc. Đó không phải áp lực thì là gì? Chưa kể áp lực từ sự kỳ vọng của cha, mẹ, nhà trường đặt lên vai lên vai con thì ai hiểu thấu?

Bộ bạn đi làm không bị sai sót hay sao mà luôn luôn bắt con cái phải đạt điểm 10 trong tất cả các kỳ thi? Bộ bạn là nhân viên xuất sắc nhất công ty hay sao mà bắt con cái mình phải xuất sắc nhất trường?

Cho dù bạn là lãnh đạo đầy tài ba mang lại rất nhiều lợi ích cho công ty đi chăng nữa, nhưng có bao giờ bạn thử hỏi xem nhân viên có thật sự cảm thấy an toàn và được nâng đỡ khi là cấp dưới của bạn hay không? Hay bạn chỉ giỏi làm ra kinh tế nhưng rất vụng về trong việc xây dựng những mối liên hệ?

Dù con là con của bạn nhưng con còn là sự tiếp nối của tổ tiên, làng xóm, đất trời. Vậy nên, con có thể mang những tài năng không giống bạn và những người xung quanh mà bạn chưa khám phá ra.

Bao giờ mới cân bằng cuộc sống?

Ta cứ hẹn hò mãi rằng để làm xong dự án này, đạt được thành quả kia.  Rồi ta sẽ mua cho vợ món quà xa xỉ, đăng kí cho con học trường quốc tế này, tham gia buổi ngoại khóa nọ. Hay khi có tiền, ta đưa cả gia đình đi du lịch để bù đắp cho những ngày tháng ta không có mặt ở nhà.

Nhưng để đạt được tiền tài, danh vọng có khi ta phải mất đến 5 năm, 10 năm thậm chí 20 năm, 30 năm…Vậy là trong khoảng thời gian dài đằng đẵng đó ta cho phép mình cái quyền được vắng mặt trong nhà. Ta thoái thác hết cho vợ nghĩa vụ của bậc sinh thành. Ta vội vàng văng chất độc lên những người thân yêu.

Ta không biết con bao nhiêu tuổi? Học lớp mấy? Có sở thích gì? Đến trường có vui hay không? Có bị bạn bè bắt nạt hay không? Con có những tâm tư tình cảm gì? Mà cho dù ta hứa hẹn đi chăng nữa thì ngày mai liệu ta hay người thân yêu của ta có còn có mặt trên cõi đời này nữa hay không? Ta đâu có thể quả quyết rằng tôi sống đến 70, 80 tuổi và vợ con cũng sống ngần đó số năm như tôi.

Vì bản chất cuộc sống là vô thường. Có thể hôm nay bạn và những người thân của bạn có thể tạm gọi là bình an vô sự. Nhưng ngày mai bạn sẽ không biết chắc chắn được chuyện gì xảy ra. Cuộc sống vốn rất ngắn ngủi. Vậy mà ta thì cứ làm như thế ta sống đến 100 năm nữa để rồi ta cứ hẹn hò hết lần này đến lần khác.

Gia đình có cần nhiều tiền đến thế không?

Ta thường xuyên cho rằng ta làm việc cật lực không kể ngày đêm là để đem đến cho gia đình sự ấm no, hạnh phúc. Vậy nên, ta tự cho mình mình cái quyền được vắng mặt trong các bữa cơm. Ta không phải làm những việc “nhỏ nhặt” trong nhà. Ta không phải quan tâm đến chuyện học hành của con cái. Ta không phải lắng nghe nỗi khổ niềm đau của ai hết. Ta được phép ăn no, ngủ kỹ. Ta được phép rượi chè be bét. Ta được phép la lối bất cứ lúc nào. Ta được phép như “người ở trọ” trong gia đình.

Nhìn kỹ lại đi ta sống vì ai?

Bộ chỉ mình ta kiếm ra tiền sao? Bộ tất cả những người thân trong gia đình đang ăn bám ta sao?  Bộ gia đình cần nhiều tiền đến vậy sao? Bộ ai cũng tự hào, hãnh diện với thành quả, thành tựu ta đạt được sao? Bộ không có ta thì họ lăn đùng ra chết sao?

Hãy bình tâm lại đi! Ta làm vì gánh vác trách nhiệm gia đình hay vì cái tôi muốn chứng tỏ của ta? Đến công ty ta được thể hiện hết tài năng. Ta được trọng vọng, vuốt ve cái tôi ham thích được công nhận. Nhưng về nhà ta mất đi nguồn thức ăn nuông chiều bản ngã của ta. Vây là, ta đã gây ra biết bao những hành động, lời nói làm tổn hại đến những người thương yêu ta.

Hệ lụy của công việc.

Tất nhiên ta rất cần công việc. Nó là phương tiện để ta thể hiện tài năng. Nó cũng là phương tiện giúp ta đóng góp, cống hiến cho xã hội. Đó là một trong 6 nhu cầu rất cơ bản của con người. Không sai. Nhưng cái sai ở đây là ta đã quá đề cao công việc. Ta coi công việc như cả sự sống của mình.

Để rồi ta bỏ bê chính bản thân ta. Cơ thể ta đang mệt mỏi, rệu rã ta chẳng buồn quan tâm. Có dấu hiệu căng thẳng, lo âu ta phớt lờ. Tâm hồn ta gầy yếu, xanh xao ta tự nhủ rằng một ngày nào đó ta sẽ tập thể dục chăm sóc bản thân thật tốt. Nhưng ngày đó là ngày nào ta tuyệt nhiên không đề cập đến.

Tất nhiên có làm mới có ăn. Có làm mới có những chuyến du lịch xa xỉ đắt tiền. Nhưng khi ăn, ta lại chẳng cảm nhận được hương vị của thức ăn. Khi nghỉ dưỡng ở nơi xa hoa bậc nhất, đầu óc ta lại quay cuồng nhớ đến những kế hoạch, dự án sắp tới. Ngay cả việc tập thể dục để chăm sóc bản thân mà ta cứ hẹn hò hết lần này đến lần khác.

Vậy thì, tiền ta làm ra để mua món ăn đắt tiền, ở những nơi xa hoa quả thật rất lãng phí. Có nhất thiết phải ăn những món ăn ngon, ở nơi đắt tiền thì ta mới cảm thấy bình an và hạnh phúc? Câu trả lời là không. Ta không cần những thứ đó. Vì bình an, hạnh phúc là sự rung động sâu sắc nơi trái tim và tâm hồn.

Sự lựa chọn.

Không ai bắt ta phải bán mạng cho công việc cả. Nếu ta sống là để làm thì ta cứ việc sống như vậy. Nhưng nếu ta làm là để sống. Tức làm chỉ phục vụ cho cuộc sống thôi thì ta phải hoạch định bài toán khác. Hường không nói bạn phải bỏ công ăn việc làm. Hường không nói bạn ngừng dự án đó lại. Nhưng bạn phải trả lời cho mình câu hỏi điều gì là quan trọng? Bản thân hay công việc?

Nếu bản thân ta không khỏe mạnh, bình an và hạnh phúc thì công việc có còn ý nghĩa gì với ta? Nếu trái tim và tâm hồn ta ngày càng gầy yếu xanh xao thì sản phẩm mà ta làm gia giúp ích được gì cho xã hội?

Năng lượng khi làm ra một sản phẩm nào đó rất quan trọng. Sản phẩm chỉ là thế giới của hiện tượng còn về bản chất là năng lượng. Năng lượng hoàn toàn có thể lan tỏa. Nếu bạn cảm thấy bình an, hạnh phúc thì người tiêu dùng cũng sẽ bình an, hạnh phúc. Nếu bạn không thấy bình an, hạnh phúc thì người tiêu dùng cũng không bình an, hạnh phúc. Và đặc biệt những người thân yêu của bạn cũng cảm nhận được điều đó.

Chẳng phải giá trị lớn nhất mà ta có thể mang lại cho người khác là sự bình an và hạnh phúc sao? Hường hy vọng rằng bạn sẽ có sự lựa chọn sáng suốt cho riêng mình.

Sự phát triển phi kinh tế.

Có rất nhiều ý kiến cho rằng nếu không làm việc, cống hiến, sáng tạo thì xã hội sao có thể phát triển? Đúng vậy! Nếu không có sự tham gia, góp sức của từng cá thể trong cộng đồng thì đất nước, xã hội loài người không thể phát triển. Nhưng vấn đề ở đây là ta muốn phát triển cái gì? Đa số ta sẽ nói là phát triển về kinh tế. Câu hỏi đặt ra là kinh tế có phải tất cả trong cuộc sống không? Câu trả lời là không.

Vì bên cạnh kinh tế còn rất nhiều thành tố khác như: Các mối quan hệ., thiên nhiên, đất trời, chính trị, xã hội, sức khỏe…

Các nhà khoa học đã chỉ ra rằng dù là một hạt điện tử nhỏ nhất cũng không thể nào tồn tại biệt lập một mình. Kinh tế cũng vậy. Kinh tế không thể tồn tại nếu không phụ thuộc vào yếu tố khác.

Nếu chỉ chăm chăm tập trung phát triển kinh tế mà tổn hại đến thiênn nhiên, môi trường thì liệu rằng ta có thể sinh sống để hưởng thụ những gì mà ta làm ra hay không.

Nếu một ngày nào đó tất cả những người thân yêu không còn có mặt trên cuộc đời này nữa thì bạn làm cho ai? Nếu tất cả loài người đều biến đi đâu hết thì những gì bạn làm ra để cho ai sử dụng. Nếu cơ thể bạn ốm yêu, tâm hồn, trái tim khô cằn thì liệu rằng bạn có còn đủ sức lực để tận hưởng những gì mà mình làm ra?

Vậy nên, bên cạnh việc phát triển kinh tế ta cũng rất cần phát triển những yếu tố phi kinh tế.

2. Cách cân bằng cuộc sống.

Bạn vẫn cứ làm việc nhưng để cân bằng giữa công việc và bản thân thì bạn phải làm khác đi một chút. Nếu công việc quá nhiều thì bạn nên tối giản hóa nó đi. Xem xét kỹ lại xem mình có cần nhiều tiền đến thế không? Có nhất thiết phải tham gia dự án này không? Có nhất thiết phải xây dựng mối quan hệ với người kia hay không? Có cần có bằng cấp này, chức vụ kia hay không? Nó phục vụ gì cho đời sống tinh thần và đời sống vật chất của bạn?

Sau khi đã trả lời được tất cả các câu hỏi trên thì bạn sẽ đưa ra cho mình một câu trả lời. Nếu sự lựa chọn là ưu tiên cho công việc thì vẫn còn một các khác. Đó là thực hành thiền và chánh niệm trong tất cả những việc bạn làm

Thiền cân bằng cuộc sống giữa công việc với bản thân.

Thiền là sự tỉnh thức nhận biết tất cả những gì diễn ra bên trong và bên ngoài cơ thể. Trong lúc làm bạn có cảm nhận cơ thể, tâm trí mình đang như thế nào không? Hay bạn mải làm, mải suy nghĩ đến các đối tượng bên ngoài mà bỏ rơi cả bản thân? Làm ở đây không chỉ có làm việc.  Nó còn là những hoạt động trong cuộc sống hằng ngày. Ví dụ: đi, đứng, ngồi, nằm, ăn, uống, nói chuyện, đánh răng, rửa mặt….

Nếu bạn bỏ rơi tâm trí mình để nó tự do suy nghĩ về những việc khác thì bạn sẽ mất đi sự tỉnh thức – trái tim của thiền tập và cũng là bí quyết giúp bạn có cân bằng bằng cuộc sống. Vậy là sao để có sự tỉnh thức? Tỉnh thức còn gọi là sống trọn vẹn 100% cho phút giây hiện tại. Để có sự tỉnh thức không cách nào khác là bạn phải thực tập thường xuyên đưa tâm quay trở về đoàn tụ với thân. Tức thân ta ở đâu thì tâm ta ở đó. Phép thực tập đơn giản nhất mang lại hiệu quả cao nhất đó là tập trung vào hơi hít thở.

Hít thở – phép thực tập diệu kì.

Hường đã hướng dẫn bài tập đơn giản này cho coachee của mình. Rất nhiều coachee đã rơi nước mắt mà thốt lên rằng ” bình an, hạnh phúc thật đơn giản mà sao bấy lâu nay mình cứ mãi tìm kiếm nó ở nơi rất xa xôi”

Hơi thở là biểu hiện của sự sống. Hơi thở bắt đầu, sự sống bắt đầu. Hơi thở kết thúc, sự sống cũng kết thúc. Hơi thở đi theo ta trên suốt hành trình cuộc đời. Vậy nên, hơi thở là đối tượng ta tựa nương mỗi khi vui cũng như khi buồn.

Khi vui, nếu bạn tập trung vào hơi thở thì bạn sẽ cảm nhận hạnh phúc chân thật. Khi buồn, nếu bạn tập trung vào hơi thở thì bạn thấy cơ thể mình được thư giãn, thả lòng dần và rồi nỗi buồn cũng sẽ nguôi ngoai.

Bước đầu của thực hiện thiền hơi thở.

Đừng nghĩ rằng thiền là điều gì đó quá khó khăn, phải ngồi yên bất động hàng giờ liền. Bí quyết để thực hành thiền thành công đó là nhỏ, đều đặn. Thiền là sự tỉnh thức nhận biết mọi thứ xảy ra bên trong và bên ngoài. Vậy nên, bạn không nhất thiết phải ngồi yên bất động hàng giờ mới gọi là thiền. Khi mới bắt đầu, bạn có thể thực tập với một hơi thở nhé!

Bạn có thể ở tư thế đứng, ngồi, nằm tùy ý. Bạn nhẹ nhàng khép đôi mắt mình lại hít một hơi thật sâu bạn cảm nhận không khí đi vào qua hai cánh mũi, thở ra một hơi nhật chậm cảm nhận không khí đi ra qua hai cánh mũi. Bạn đưa toàn bộ ý thức quay trở về cơ thể thông qua phép hít thở.

Khi thở vào, bạn biết mình đang thở vào. Khi thở ra, bạn biết mình đang thở ra. Bạn hoàn toàn có thể đưa ý thức của mình về bụng cảm nhận sự phình lên, xẹp xuống của bụng. Hoặc bạn có thể đưa tâm trí tập trung vào bất kì đâu trên cơ thể. Đó có thể là vầng trán, đôi chân mày, đôi chân, đôi bàn tay….

Bài thực tập này, bạn có thể thực hiện bất kì khi nào, bất cứ nơi đâu, bao nhiêu lần bạn muốn. Khi đã làm quen với chỉ một hơi thở bạn tăng dần 1, 2, 3, 4…..100 hơi thở. Bạn không nên quá gượng ép bản thân phải đạt được kết quả này, trạng thái kia khi thiền tập. Bạn hãy để nó diễn ra một cách tự nhiên nhất.

Thiền đường.

Nếu bạn đã quen với hơi thở thì bạn hãy lập cho mình một thiền đường. Không nhất thiết bạn phải một ngôi nhà trong rừng hay trên núi mới gọi là thiền đường. Thiền đường có thể là trong chính ngôi nhà của bạn. Đó có thể là một chiếc bàn gần cửa sổ có cây, có nến hoặc một góc nhỏ có nệm ngồi thiền. Hằng ngày bạn có thể dành 5, 10, 15, 20, 30 phút ở trong không gian yên tĩnh của riêng bạn.

Trước khi bước vào không gian đó, bạn hãy tưởng tượng mình buông bỏ hết những gánh nặng trong tâm trí ở ngoài. Bạn đưa tay lên cầm lấy nắm cửa, mở cửa ra và bước vào thế giới tĩnh lặng chỉ có mình bạn ở đó. Hít một hơi thật đầy, thở ra thật nhẹ nhàng. Hít một hơi thật đầy bạn cảm nhận toàn bộ nguồn năng lượng vũ trụ đang có mặt trong bạn. Thở ra một hơi thật sâu bạn cảm nhận cơ thể mình thật nhẹ nhàng, nhẹ nhàng.

Cứ như vậy, bằng trí tưởng tượng bạn có thể mang theo thiền đường của bạn bất cứ nơi đâu bạn muốn.

Thiền trong cuộc sống hằng ngày.

Thiền là sự tỉnh thức có mặt trọn vẹn 100% tại giây phút hiện tại, nhận biết tất cả những gì xảy ra bên trong và bên ngoài. Như vậy thiền không chỉ là những giờ bạn ngồi yên bất động. Thiền cần được rèn luyện và vun bồi trong cuộc sống hằng ngày. Vì năng lực của sự tỉnh thức sẽ giúp bạn cân bằng cuộc sống.

Có điều Hường luôn luôn muốn bạn biết đó là: trong mọi trường hợp, mọi hoàn cảnh bạn và đối tượng bạn đang tiếp xúc luôn luôn là quan trong nhất. Vì những người bạn gặp đều là những người bạn nên gặp. Những tình huống xảy ra đều là những tình huống nên xảy ra. Vạn sự, vạn vật trên trái đất đều góp phần nuôi dưỡng và bảo vệ bạn.

Mặc dù những dự án, kế hoạch cũng rất quan trọng vì nó là phương tiện để bạn nuôi dưỡng chính mình, người thân, bạn bè, cộng đồng. Nó là phương tiện để bạn thể hiện giá trị, tài năng của bản thân…Nhưng nó chỉ là một phần trong cuộc sống của bạn. Vậy do đâu mà bạn cứ nghĩ về nó hoài vậy? Tất cả các sự vật, sự việc đều có giá trị tương đương nhau trong cuộc sống của bạn.

Vậy nên, khi ăn, bạn và thức ăn là một cặp. Bạn dành cả năng lượng và sự tỉnh thức của mình để thưởng thức món ăn.

Khi đi, bạn và đôi chân là một cặp khi nhấc chân lên bạn ý thức mình đang nhấc chân lên, khi hạ chân xuống bạn ý thức mình đang hạn chân xuống…

Cân bằng cuộc sống giữa bản thân và gia đình.

Có mặt trọn vẹn bên nhau.

Hường biết rất nhiều coachee ý thức được tầm quan trọng của việc gắn kết gia đình. Và họ cũng đã cắt giảm khá nhiều công việc để dành thời gian cho nhau. Nhưng khi họ trở về với gia đình dường như họ không có cảm giác gần gũi, thân quen, bảo bọc. Vì sao lại như vậy? Vì thời gian ta rời xa gia đình lâu bao nhiêu thì thời gian chúng ta quay trở về để gắn kết với gia đình lâu bấy nhiêu.

Một phần là do họ có thói quen để cho những tư duy, suy nghĩ, vọng động của mình tự do bay nhảy. Thân họ bên gia đình đấy nhưng tâm hồn họ lại ở công ty, ở trong những dự án, kế hoạch, những cuộc vui với bạn bè, đồng nghiệp. Họ như cái xác không hồn ngay trong chính căn nhà của mình.

Vậy chúng ta cần làm gì? Hường nghĩ rằng không phải chúng ta dành nhiều thời gian ở bên gia đình đã cân bằng cuộc sống. Hường luôn đề cao chất lượng những trải nghiệm chúng ta tạo ra cho nhau. Đó là những trải nghiệm như thế nào? Nó mang tính nâng đỡ, nuôi dưỡng hay hủy diệt? Tất nhiên đã là người trong một nhà thì ta luôn luôn muốn nâng đỡ và nuôi dưỡng lẫn nhau. Một trong những cách để ta nâng đỡ, nuôi dưỡng lẫn nhau đó là có mặt bên nhau trọn vẹn.

Để có mặt bên nhau trọn vẹn trước hết bạn cần phải có đưa tâm quay trở về với thân như Hường nói ở trên. Sau đó, chúng ta sẽ có những phương pháp thiết lập truyền thông trong gia đình.

Nghệ thuật thiết lập truyền thông với chính mình.

Trước hết chúng ta cần hiểu truyền thông là gì? Truyền là trao truyền, truyền đạt. Thông là thông tin, kiến thức,…Truyền thông là truyền đat, trao truyền, thông tin kiến thức. Truyền thông sao cho đối phương hiểu.

Để thiết lập truyền thông với những người thân trong gia đình việc đầu tiên bạn cần thiết lập truyền thông với chính bản thân mình trước. Truyền thông với chính mình là cách bạn nói, bạn tư duy, suy nghĩ về bản thân. Điều đó vô cùng quan trọng trong truyền thông vì nó là thế giới bên trong. Thế giới bên trong của bạn như thế nào thì thế giới bên ngoài của bạn sẽ như thế ấy.

Nếu bạn có mối quan hệ tốt với chính mình thì bạn sẽ có mối quan hệ tốt với những người thân yêu trong gia đình. Để truyền thông với chính mình tốt thì bạn thực hành thiền, chánh niệm. Bạn nhận biết tất cả những gì xảy ra bên trong và bên ngoài, nhìn nhận mọi thứ với con mắt trong trẻo không lên án, tố cáo, buộc tội, kết luận, đàn áp…..

Nghệ thuật thiết lập truyền thông với gia đình.

 

Có 4 cách để bạn truyền thông với gia đình:

  • Tư duy, suy nghĩ.
  • Lời nói,
  • Chữ viết
  • Hình ảnh

Mỗi tư duy, suy nghĩ đều tạo ra tần số xung quanh bạn và tần số này tạo ra năng lượng. Và năng lượng này sẽ truyền đến những người mà bạn nghĩ đến. Vì vậy để thiết lập truyền thông được tốt việc đầu tiên bạn cần thay đổi tư duy, suy nghĩ về đối tượng thương yêu. Hãy nhìn họ với con mắt trong trẻo chứ không phải nhìn họ với con mắt đầy thành kiến.

Từ tư duy, suy nghĩ sẽ biểu hiện ra lời nói. Lời nói là đặc ân mà đấng tạo hóa ban cho loài người. Một lời nói có thể châm ngòi cho một thảm họa chiến tranh. Nhưng một lời nói cũng có thể làm cho một người trở nên mạnh mẽ, vững vàng, nâng dậy tâm hồn của những người tổn thương, hay giúp ai đó thoát ra khỏi nỗi khổ niềm đau. Lời nói nếu được sử dụng đúng cách sẽ là một vũ khí bí mật để bạn nâng đỡ đồng loại. Vậy nên, hãy tập nói những lời ái ngữ để thiết lập truyền thông trong gia đình.

Tương tự như lời nói chữ viết hay hình ảnh cũng mang sức mạnh như vậy. Nếu bạn cảm thấy ngượng ngùng khi nói trực tiếp thì bạn có thể viết bức thư cho người thân yêu bày tỏ sự biết ơn vì sự có mặt của họ trong cuộc đời mình.

Tổng kết.

Theo Hường cân bằng cuộc sống không nhất thiết ta phải dành 50% thời gian cho công việc, 50% cho bản thân và gia đinh. Cân bằng cuộc sống là ta tạo ra những trải nghiệm giá trị cho nhau. Bước đầu tiên để cân bằng cuộc sống ta cần đưa tâm trí quay trở về đoàn tụ với cơ thể. Khi đó, bạn đã tiết lập mối quan hệ tốt đẹp với chính mình. Từ việc có mối quan hệ tốt đẹp với chính mình bạn sẽ có mối quan hệ tốt đẹp với những người khác. Để có trải nghiệm đẹp đẽ với gia đình bạn phải biết lắng nghe, thấu hiểu, chia sớt nỗi khổ niềm đau với những người thân trong gia đình.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *